To His Coy Mistress 

 

Had we but world enough and time,

This coyness, lady, were no crime.

We would sit down, and think which way

To walk, and pass our long love’s day.

Thou by the Indian Ganges’ side

Shouldst rubies find; I by the tide

Of Humber would complain. I would

Love you ten years before the flood,

And you should, if you please, refuse

Till the conversion of the Jews.

My vegetable love should grow

Vaster than empires and more slow;

An hundred years should go to praise

Thine eyes, and on thy forehead gaze;

Two hundred to adore each breast,

But thirty thousand to the rest;

An age at least to every part,

And the last age should show your heart.

For, lady, you deserve this state,

Nor would I love at lower rate.

       But at my back I always hear

Time’s wingèd chariot hurrying near;

And yonder all before us lie

Deserts of vast eternity.

Thy beauty shall no more be found;

Nor, in thy marble vault, shall sound

My echoing song; then worms shall try

That long-preserved virginity,

And your quaint honour turn to dust,

And into ashes all my lust;

The grave’s a fine and private place,

But none, I think, do there embrace.

       Now therefore, while the youthful hue

Sits on thy skin like morning dew,

And while thy willing soul transpires

At every pore with instant fires,

Now let us sport us while we may,

And now, like amorous birds of prey,

Rather at once our time devour

Than languish in his slow-chapped power.

Let us roll all our strength and all

Our sweetness up into one ball,

And tear our pleasures with rough strife

Through the iron gates of life:

Thus, though we cannot make our sun

Stand still, yet we will make him run.

 

ANDREW MARVELL

1681

 

 

Gởi người tình e lệ

 

Nếu vũ trụ và thời gian ta làm chủ

Thì em ơi, e lệ chẳng hề chi

Ta sẽ ngồi và sẽ tính suy

Tìm cách hưởng tình dài nhàn nhã

Dọc nẽo Hằng Hà, ngọc vàng em khám phá

Để mặc anh than thở trên bến sông Hằng

Anh sẽ yêu em trước cơn Hồng Thủy mười năm

Và nếu muốn, em tha hồ từ chối

Cho đến khi dân Do Thái quay về Giáo Hội

Thì tình anh như thảo mộc lớn dần dà

Lặng lẽ lan tràn như đế quốc bao la

Anh sẽ để một trăm năm ca tụng

Đôi mắt em và ngắm vừng trán rộng

Hai trăm năm chiêm ngưỡng ngực giai nhân

Ba mươi ngàn năm cho tất cả châu thân

Một thời đại cho mỗi phần tối thiểu

Thời đại cuối, lòng em anh tìm hiểu

Vì em ơi, em xứng đáng muôn vàn

Mà tình anh cũng tha thiết vô ngần

            Nhưng sau lưng, anh cứ nghe dục giã

Xe thời gian, bánh chuyển dần vội vã

Trước mặt ta là sa mạc lạnh lùng

Của ngàn thu vô tận vô cùng

Nhan sắc em rồi đến ngày tàn héo

Lời ái ân không vang thành giai điệu

Trong vòm mồ cẩm thạch, những loài sâu

Gậm nhấm dần thân băng tuyết giữ từ lâu

Tiết hạnh em cũng trở thành cát bụi

Lửa tình anh hóa tro tàn lạnh nguội

Thanh tịnh, riêng tây nằm dưới mộ phần

Cũng chẳng còn ai tha thiết ái ân

            Vậy em hỡi, lúc xuân nồng còn đượm

Trên da căng mịn như làn sương sớm

Lúc tâm hồn còn hăng hái thiết tha

Lửa nhiệt tình thở mạnh trên thịt da

Ta hãy cứ hân hoan vui sống

Như đôi chim đắm say tình mộng

Hãy vội vàng vồ vập phút giây

Đừng để héo hon tàn lụi tháng ngày

Hãy dồn hết tâm lao nhiệt huyết

Để xông pha qua cửa sắt của đời

Giật lấy niềm vui, giành lấy nụ cười

Không bắt được mặt trời đứng lại

Thì ta bắt mặt trời phải chạy.

 

Nam Chi Lê Hữu Phụng

1967