Năm 1940, thi sĩ Thâm Tâm làm bài thơ Tống Biệt Hành để nói về một người bỏ mẹ già, bỏ chị gái em gái đi xây dựng sự nghiệp, đi thực hiện chí lớn. Bài thơ sớm nổi tiếng khắp nước vì giọng thơ bi tráng. Năm 1985, thi sĩ Hoàng Hải Hồ mượn giọng thơ này để làm bài thơ Tân Tống Biệt Hành nhưng nói về một người bỏ vợ trẻ, bỏ con chưa ra đời, bỏ mẹ già, bỏ em trẻ để tìm tự do, thoát khỏi chế độ Cộng Sản. Xem ra giữa hai bài thơ thì Tân Tống Biệt Hành có phần bi tráng hơn, vì người bỏ đi trong Tân Tống Biệt Hành có thể gặp cái chết và không bao giờ còn gặp lại người thân vì con thuyền bé nhỏ mỏng manh giữa đại dương bao la. Hiểm nguy bao bọc: Công An, cướp biển, sóng gió, lạc đường, hết xăng dầu và lương thực....

 

 

Tân Tống Biệt Hành

 

Đưa chàng, ta đưa chàng ly hương

Nén lòng đau trước lúc lên đường

Mai hôm ấy nắng vàng rực rỡ

Ta nghe lòng sấm dậy mưa tuôn

Đưa người, ta đưa người không ít

Giã gia đình, ai dám dửng dưng ?

Ly hương, ly hương, người lũ lượt

thoát gông cùm, cắt đứt vấn vương.

Chẳng một ai nói ngày trở lại

Mặc cho người quê cũ buồn thương.

Ta biết chàng buồn chiều hôm trước

Vợ mới cưới chưa vui xum họp

Con đầu lòng chưa kịp nâng niu

Chuyện đoàn tụ được hay không được ?

Ta biết chàng buồn sáng hôm nay

Mẹ già như bóng đèn lắt lay

Em thơ dại hết người nâng đỡ

Đi mà lòng rứt rứt ray ray ..

Chàng đi, ừ nhỉ, chàng đi thực

Vợ: chàng coi như đứt cánh tay

Mẹ: chàng coi như là bất hiếu

Em: chàng nhờ ta thay.

Chàng đi, ta vẵn để chàng đi

Gỡ cho chàng xiềng xích nam nhi

Chuyện đoàn tụ được hay không được

Cũng có một thời trước lúc phân ly ..

 

Hoàng Hải Hồ

18-4-1985