XUÂN

 

Một mùa xuân nữa lại đi qua.

Chỉ mới đây thôi nay đã già.

Có phải trên đường đời bươn bải.

Vô tình ta phung phí đời ta!

Hôm qua đập vỡ gương soi cũ.

Tìm bóng chàng trai trẻ thuở nào.

Gương chỉ im lìm.Ta chợt tĩnh.

Thì ra đời tợ giấc chiêm bao!!

 

HOÀNG HÔN

 

Buổi chiều lên dốc ngược

Bóng ngã phía chân đèo

Sương lan mờ lũng thấp

Ngập hồn ta;cô liêu!

Ngày về bên kia núi,

Lững thững trên đồi,ta...

nhìn trăng vừa mới nhú !

Đêm nay ta không nhà!

 

NHỚ

 

Ta nằm trong vũng đêm đen

Nhìn ra cửa sổ ,bóng trăng đã mờ!

Lạnh đâu từ kiếp hoang sơ

Theo heo may thổi suốt bờ trần gian

Đưa tay sờ chỗ ta nằm

Chiếu chăn bỗng nhọn như trăm mũi dùi

Dang tay ôm nỗi ngậm ngùi

Thương chi thương quá ,kiếp người trần gian!!

 

Nguyễn văn Nguyện

Sinh quán Quảng Ngãi

Tốt nghiệp trung học Chu Văn An và Đại Học Vạn Hạnh

Hiện sống tại Saigon