LGT: Những con người đẹp nhất là những người từng bị đánh bại, từng đau khổ, từng tranh đấu, từng mất mát, và đã tìm được đường ra khỏi vực sâu. Những người này có lòng cảm kích, sự nhạy cảm và thấu hiểu đối với cuộc đời, cuộc đời đã làm họ tràn đầy sự cảm thông, sự dịu dàng và quan tâm yêu thương sâu sắc. Người đẹp không phải tự nhiên mà có.

The most beautiful people are those who have known defeat, known suffering, known struggle, known loss, and have found their way out of the depths. These persons have an appreciation, a sensitivity, and an understanding of life that fills them with compassion, gentleness, and a deep loving concern. Beautiful people do not just happen.

Elisabeth Kübler-Ross

  

Thắp Nắng cho đêm…

 

SỎI NGỌC

 

     Chiếc khăn trắng có hai chữ K và T lồng vào nhau, từ từ tuột khỏi tay tôi, từng dòng nước mắt thi nhau tuôn chảy; chiếc khăn ấy tôi đã không rời từ 20 năm nay, nó đã cho tôi niềm tin vào cuộc đời, hy vọng sống, và nỗi nhớ nung nấu để tôi khao khát tìm gặp lại anh… Hôm nay tôi phải trả nó về với cát bụi sông nước, trả về cho sự tự do của thiên nhiên… để tôi đừng nhớ gì nữa hết về con người đã âm thầm sống và mọc rễ trong trái tim tôi từ bao năm qua…

*

     Hai nhà ở cùng trong một con hẻm, nhà anh nghèo ở tận cùng trong góc, còn nhà tôi khá giả ngụ đầu ngã ba; tôi sanh ra, anh đã có mặt bên nôi của tôi, vì mẹ anh không bao giờ rảnh để ở nhà với con. Nhà anh nghèo đến nỗi miếng cháy mẹ anh nhặt lại cũng phải nhường nhau! Mẹ anh nói bố anh là người đi làm chính trong nhà và làm những công việc nặng nên cần bồi bổ, được ăn hai phần ba miếng cháy, một phần ba còn lại được chia ra cho hai mẹ con anh! Mẹ anh đi lượm đồ plastic trong mấy thùng rác nhà khá giả đem bán, còn anh vì không có tiền đi học nên anh chỉ đứng ngoài cổng nghe lóm tiếng đọc bài của học sinh mà nhớ vanh vách!

     Tên anh đi đôi với con người của anh, Khiếu, anh có năng khiếu trong việc làm người ta cười, làm người đối diện quên đi sự đau khổ trong chốc lát và nở nụ cười vui; nhờ năng khiếu đó của anh mà mẹ đã quen anh ở ngoài chợ khi mẹ tôi bị mấy người bán hàng rong thối tiền thiếu; mẹ đang tức giận muốn đi báo cảnh sát về việc này thì gặp anh xuất hiện với mái tóc đen bị cháy vàng hơn nửa đầu vì nắng, ánh mắt tinh nghịch lanh lẹ, đầy tự tin, anh đã nói với mẹ:

     - Cô ơi, cô có muốn cháu đuổi theo bắt lại tên thối tiền thiếu cho cô không?

     Trong tức thời, đang giận bị bọn con nít gạt mấy phen rồi, mẹ tôi trả lời không suy nghĩ:

     - … Ừ được…

     - … Nhưng cháu lấy 20$ để bắt lại nó!

     - Cháu xin 20 thôi!

     - … Vâng … mắc quá ạ?

     - Chỉ có 20 thôi sao? … Có đủ tiền cho cháu ăn bánh mì đâu!

     - … Cô chỉ bị tụi nó lừa có 15 đồng thôi, mà cô mướn cháu đuổi bắt theo nó mất 20$ rồi, vậy có phải cô mất đến 35$ không?... Nên cháu không dám lấy đắt quá, mặc dù chạy cũng mệt đó!

     Mẹ tôi đã phì cười khi nhìn khuôn mặt có duyên, đôi mắt tinh anh của anh đang ngả giá với mẹ, mẹ đã bỏ qua chuyện thối tiền thiếu ấy, và còn ngỏ lời nhận anh về đỡ đần việc trong nhà cho mẹ!

     Sự có mặt của anh đã làm cho cả nhà bừng dậy, đầy sức sống, và nhất là làm cho mẹ quên đi nỗi nhớ mất đứa con trai đầu lòng khi bị xảy thai…

     Lúc ấy Khiếu lên 6 tuổi. Như đem niềm hên, may mắn đến cho gia đình… Một năm sau tôi ra đời, lần đầu tiên anh thấy một bé gái nhỏ nhoi nằm trong nôi, anh rất thích, yêu thương tôi không kém gì mẹ.

     Bố tôi đi làm xa, ít có mặt ở nhà, mẹ là người thường xuyên chăm sóc, ở cạnh tôi; anh là người nuông chiều và bảo vệ tôi bằng cả tính mạng của anh! Khi tôi bắt đầu đến trường thì anh cũng được học ké bên cạnh tôi, anh chăm chỉ đọc sách, làm toán, tìm tòi, học nhanh và thông minh đến nỗi sau này dạy lại cho tôi những bài toán hóc búa mà tôi không giải được, anh là quyển tự điển sống, là đáp số những bài toán của tôi và các bạn học; mỗi lần thi cử, anh thức trắng đêm để kèm tôi học.

     Chúng tôi cùng lớn lên bên nhau, hạnh phúc với những vần thơ anh dạy tôi, cùng đi dạo với những mẩu truyện anh đọc được, kể tôi nghe thật cảm động, những buổi trời mưa anh đã đem dù đứng chờ tôi ở trước cổng trường… và lúc nào trong túi anh cũng có vài cục ô mai mằn mặn chua chua để dành cho tôi mỗi khi tôi buồn miệng.

     Có một hôm, trên đường đi học về. Anh không nói năng gì cả một quãng đường dài, có vẻ suy nghĩ mông lung lắm; bất chợt anh dừng lại, hỏi tôi:

     - Sau này mình mất nhau, em có tìm anh không?

     Tôi trả lời một cách thật ngây thơ:

     - Làm sao lạc được, em và anh cùng một xóm mà!

     Anh dúi vào tay tôi chiếc khăn màu xanh lá mạ:

     - Giữ … đừng làm mất nhe!

     - Ủa! Cái khăn mouchoir …

     - Trên này anh có nhờ người thêu lên 2 chữ K&T…

     - ….??

     - Em sao ngây thơ quá! Tức là Khiếu và Tiên…

     Nói đến đó, mặt anh đỏ ửng:

     - Sau này nếu mình lạc nhau, khăn này sẽ là lá bùa hộ mệnh, sẽ cho mình tìm lại được!

     Tôi mở lớn mắt, tin tưởng nhìn Khiếu:

     - Thật không! Hay quá! Vâng! Em sẽ giữ thật kỹ … nhưng chắc không lạc đâu!

     Khiết bỗng vít chặt khuôn mặt tôi, hôn lên trán tôi một cái với tất cả sự can đảm, rồi ba chân bốn cẳng bỏ chạy vì sợ tôi sẽ cuống cuồng đấm vào ngực và bắt đền anh như mọi khi anh làm những điều tôi chưa cho phép!

     Ở tuổi 13, hai chữ tình yêu còn rất ngượng ngập, nhưng thấy trong lòng là lạ, nhớ nhớ khi vắng anh, và khi chỉ nhìn anh thôi, thì cả ngày thật vui mà không cần ăn!

     Anh và tôi gặp nhau như một định mệnh không thể thiếu! Mẹ anh cũng thường viếng nhà tôi, bà hạnh phúc ra mặt khi thấy mẹ tôi yêu thương anh như con trai ruột trong nhà, mẹ tôi cũng thường hay giúp bà chút tiền cho bà đỡ cực khổ, nên gia đình anh cảm thấy chịu ơn gia đình tôi rất nhiều!

*

     Ngày miền Nam bị mất, tôi chưa hết trung học, bố đã cùng đồng đội chiến đấu qua Mỹ trước từ đơn vị đóng quân, tất cả ai nấy đều hỗn loạn, xô xát, bố nhờ người còn ở lại về nhà đón cả gia đình đi qua Mỹ, trong đó bao gồm anh…

     Tôi nhớ hôm đó thật nhiều người chen chúc nhau lên máy bay, tuy nói rằng chỉ có gia đình sĩ quan quân đội mà thôi, nhưng lúc vào sân bay thì đoàn người không hiểu ở đâu đã tràn ngập, xô xập cả hàng rào chắn bên ngoài, vội vã bồng bế leo vào máy bay, sau này chúng tôi mới biết có kẻ ăn hối lộ nên thông tin này lọt ra ngoài và những dân thường đã ra đi được nhờ vào ngã này! Quân dân bảo vệ cũng không nỡ đuổi những người đi lậu ra vì ai cũng biết rằng một sống hai chết, không còn có cơ may sau này nữa.

     Khiếu tay trái nắm chặt tay tôi, tay phải đỡ mẹ, nhưng vì đoàn người chen lấn thật khó cho cả ba cùng đi, tôi đã rụt khỏi tay ra tay anh, để anh đưa mẹ đi cho dễ dàng.

     Khi anh đã đưa mẹ lọt vào được bên trong máy bay, tìm khắp nơi không thấy tôi đâu cả, anh đã phải vòng ra tìm tôi còn kẹt bên dưới vì dòng người đã dẵm lên tôi, đẩy tôi xuống mỗi khi tôi trồi lên nắm lấy thành cầu thang của máy bay! Người tôi đã bé nhỏ, lại thêm sự căng thẳng tột cùng nên tôi không còn đủ sức, cứ thế bị đoàn người cố tình nhấn chìm, lạc mẹ và Khiếu; tôi tưởng mình đã bị giẵm chết đến ngộp thở dưới những bàn chân vội vàng hoảng loạn tìm ngã sống còn, mỗi lần tôi vừa lồm cồm ngồi dậy lại bị một ai đó vô tình vấp vào tôi và cứ thế tôi bị hất ra xa chiếc thang hy vọng ấy!

     Mãi tôi mới cảm giác thoát ra được, nhấc được người lên cao, không biết ai đã nâng tôi dạy, nhấc bổng tôi lên và người nhẹ khỏi đám đông, hết sức bình sinh tôi bấu chặt lấy cầu sắt đu người lên, tôi chỉ nghe loáng thoáng tiếng Khiếu hét lẫn trong tiếng ồn của đoàn người:

     - Em hãy ráng bảo trọng, trông chừng mẹ, nhớ viết thư cho anh!

     Tôi cũng hét với tất cả sức lực trong đám đông để anh nghe được:

     - Anh! Hãy ráng chen lên! Bước vào cùng em đi!... Anh…

     Một tay bám lấy thành trong của máy bay, một tay vươn ra bên ngoài, nhướng người đưa tay cho anh bám lấy, nhưng không còn kịp nữa, anh thì còn xa tôi một khúc, cánh cửa đang từ từ khép lại, cầu thang bị rút đi… tiếng loa vang vang:

     - Xin mời quý vị hãy định vị trí, hãy tìm một góc ngồi xuống vì máy bay đã quá đông rồi, chúng tôi sẽ bay lên trong vài phút nữa! xin lưu ý! Lưu ý! Rất tiếc cho những người còn kẹt lại!!!

     Tiếng hét của tôi vỡ vụn, nước mắt nhòa mặt, hòa với tiếng máy quạt mạnh phần phật sắp rời đường bay!

     Thế là xong! Cánh cửa ngăn chia hai thế giới đã đóng lại! Tuyệt vọng, tôi vội chạy tới hàng ghế mẹ ngồi, có cửa sổ nhìn ra bên ngoài, Khiếu đang vẫy tay chào tôi giữa một rừng người còn xót lại, nụ cười méo xệch, màu tóc vàng nắng cháy của anh bù lên bay theo những cơn gió mạnh của chiếc phi cơ đang từ từ rời nơi tôi chan chứa bao kỷ niệm!

     Tôi đứng chết trân choáng váng bên cánh cửa sổ nhỏ, mắt nhòa lệ, trái tim rạn vỡ, dòng người bên dưới từ từ bé dần, xa dần và …. chỉ còn lại những chấm đen nhỏ bên dưới…

*

     Lẽ ra gia đình tôi phải ở Mỹ, nhưng bố tôi có nhiều bạn bè và người thân ở Canada, nhất là Québec, thế là chúng tôi cùng dọn qua nơi xứ sở của những chiếc lá phong.

     Tôi lớn lên, học trung học, đại học ở vùng Québec, tôi ra trường với văn bằng làm thông dịch viên cho tòa án tội phạm! Không hiểu tại sao tôi lại chọn nghề này, nhưng trong lòng lúc nào cũng muốn trả thù cho dân tộc, muốn nói lên từ trái tim niềm đau uất ức của dân tộc đã oằn mình gánh chịu, muốn hét lên nỗi đoạn trường của quê hương, mặc dù tôi chưa làm được gì cụ thể cho đất nước nhưng trước mắt tôi muốn bảo vệ chính nghĩa của con người, đất nước tôi đang sống! và điều hiển nhiên là tôi phải rành rọt ít nhất ba ngoại ngữ!

     Từ ngày ra đi, tôi cố viết thư đầy đủ về nhà cho Kiệt nhưng không bao giờ được hồi âm, tôi vẫn cứ viết cho đến khi học hết đại học, những lá thư của tôi gởi đi như vứt vào khoảng trống mênh mông, tôi ngưng viết và ráng tìm kiếm anh trên mọi phương tiện có thể, kỳ lạ một điều hình như anh đã thành người khói, đã biến mất khỏi thế gian này, không để lại một mảy may tung tích!

     Hai mươi năm trôi qua, hình ảnh của anh vẫn mãi mãi tồn tại trong trái tim nhỏ nhoi của tôi, anh như một ngọn lửa âm ỷ cháy, cho tôi một khát khao, một niềm tin cho lẽ sống riêng tôi. Nếu không có anh, chắc chắn tôi không được đến đây, không có cuộc sống đẹp như ngày hôm nay, anh đã hy sinh vì tôi, đã đổi mạng cho tôi, lẽ ra người được hưởng cuộc sống vinh quanh phú quý ngày hôm nay phải là anh chứ không phải tôi, tôi thật mang ơn anh! Tôi chỉ sợ bên nhà, anh nghèo đói, mẹ anh không đủ tiền sống, lỡ bệnh hoạn thì làm sao, trong lòng tôi mãi có một niềm lo lắng! Dân chúng đã về lại bên nhà rất nhiều, ai tôi cũng chỉ nhờ họ một điều tìm lại một người thân yêu duy nhất cho tôi, nhưng… Thời gian vẫn cứ nhẹ nhàng thầm lặng trôi như không có gì xảy ra trên thế gian này cả!

     Tôi nghe rõ tiếng chân Thịnh đến gần, mùi café thơm phức. Anh là cấp trên của tôi, một luật sư giỏi, gốc Á đầu tiên trong ngành hình sự, anh to lớn như người ngoại quốc, dáng người cao trông rất đẹp, rất thực tế và tình cảm; anh và tôi thường đi công tác chung. Vả lại, anh là chồng sắp cưới của một chị bạn thân học chung từ trung học, chúng tôi rất thân thiết vì trong chỗ làm chỉ có hai anh em là người Việt-Nam, nên anh đặc biệt bảo vệ quyền lợi cho tôi mỗi lần công ty có vấn đề! Anh bước vào phòng với ly café bốc khói trên tay:

     - Tiffany sao em lại đứng yên nhìn ra ngoài trời thế? Có phải đang nhớ ai? Có muốn ra ngoài đi dạo?

     - Trời vào thu, lá đổi mùa trông đẹp quá! Nhưng… bên ngoài thật lạnh!

     Chàng đẩy ly café vào bàn tay tôi:

     - Anh mới mua ở Tim Horton đó, nóng hổi, em uống đi nhe, mình ra ngoài ngồi dưới nắng ấm cho có vitamin D một chút!

     Chàng với tay lấy cái áo choàng cho tôi và cùng tôi bước ra ngoài hàng hiên, những cơn gió lạnh bay tung mái tóc dài cuộn vào mặt tôi, chàng đặt ly café xuống đất bên cạnh chiếc băng đá của chúng tôi ngồi, vội vàng giúp tôi vén lại mái tóc, khi bàn tay chàng chạm vào má tôi, chàng nói vu vơ:

     - Tại sao da con gái lúc nào cũng mịn như thế này? Có phải chăm sóc nhiều lắm không?

     - Anh đang nhớ người yêu đó hả? Hôm vừa rồi chị Lan Khanh mới phone em, rủ cuối tuần này về nhà chị làm đồ ăn ngon cho anh em mình đó!

     Anh mỉm cười nhìn tôi trong đáy mắt:

     - Em sướng ghê, ở nhà có chị lo, lên đây ở thì có anh rể lo, có ai như cô em tôi không!

     - Anh không biết em đẻ bọc điều đó sao! … Vì hai chị em thân nhau từ dưới trung học nên em mới được hưởng phước ké của chị đó thôi, nếu chỉ có mỗi em thì làm gì được anh rể chú ý bảo vệ cho chứ!... Thấy anh chị thật hạnh phúc làm em ngưỡng mộ quá!

     - Vậy thì tìm một chàng trai để được chiều chuộng đi!

     - Chả ai thèm để ý đến con gái bận rộn như em cả! … À mà anh chị bao giờ mới làm đám cưới vậy?

     - Anh chưa biết! Khi nào chị hô lên là anh sẽ cuốn gói theo ngay!

     - Thú vị nhất là thời gian này nè, hồi hộp chờ đợi lên xe hoa anh nhỉ!

     - Anh thì đã ready rồi, chỉ còn chị ấy thôi! … Chị lúc nào cũng bảo chưa đúng thời gian, anh không biết chị còn chờ gì nữa…

     - Chắc phải xem ngày, chờ người thân từ Việt-Nam qua, hay bên Mỹ gì đó em nghe nói vậy mà!... Càng chờ lâu càng thích! Có gì mà anh lại cuống lên chứ!?

     - Vì anh chị đã quen nhau 5 năm nay rồi, ai cũng đòi uống rượu, anh muốn tổ chức cho nhanh để cho họ uống rượu cho rồi…

     - Hahaha… chỉ vì lý do đó thôi mà anh cứ cuống quít cả lên hả!

     - Ừm… thật ra thì… cũng không sao, anh cũng không gấp… nhưng chắc cảnh độc thân của anh sẽ không còn lâu nữa đâu, vì tụi anh định sau vụ ra tòa này là anh và chị sẽ lên chương trình đó!... Nhưng bí mật mà! Đùng một cái tụi anh sẽ tổ chức… thế mới vui!!

     - À mà chiều nay mình phải đi thông dịch cho vụ đâm giết nhau của băng đảng người Á-Châu chia tiền không đồng đều, em đã sửa soạn hồ sơ đó chưa?

     - Mình chỉ dịch thôi mà!

     - Rất phải, chỉ dịch thôi nhưng cũng phải biết cả hồ sơ họ làm gì chứ!

     - Em đã nghiên cứu kỹ rồi, nhưng…

     - Nhớ nhé, phải đọc lại để xem anh và em có cùng một ý nghĩ không nhe, chuyện này không đơn giản đâu! Số là bọn XYZ chuyên chở vải vóc, trái cây nhập từ Á-Châu bán vào Canada, trên thực tế là vậy, nhưng thực ra là buôn lậu đồ quốc cấm, bị trong nhóm đi tố vì chia tiền không đều! Nghe một nguồn tin khác là họ buôn súng và buôn trẻ vị thành niên, bán lậu qua các nước giàu, làm gái và đi đánh mướn rồi hy sinh luôn thân mình và tiền sẽ được trao cho người cầm đầu… rất dã man! Anh sẽ không tha và vạch rõ tội danh của họ để luật phát trừng trị! Anh sẽ không nương tay!

     Tôi tiến đến bên anh, nhìn anh cảm thông:

     - Anh Thịnh, đây là một vụ rất quan trọng và lớn … làm phụ tá cho anh bao lâu nay, em biết anh rất khẳng khái, biết anh là một công dân tốt cho đất nước mình đang trú ngụ, mình coi như là dân bản xứ rồi, vì học và làm việc cho họ, hai phần ba cuộc đời mình cũng đã trải qua nơi này, nhưng… Anh làm vậy có sợ bị trả thù không? Chúng nó bè đảng rất đông, những người thiển cận thường rất dã man, thú tính, thí mạng với chúng nó thì mình làm sao chống lại nổi…

     - Nhưng mình sống phải có chính nghĩa và lòng tự trọng chứ! Anh không thể khai gian, không thể cho chúng nó lợi dụng cùng dân da vàng với nhau để chạy tội, rồi dân mình sau này sẽ ra sao? Thế hệ trẻ sẽ chết dần mòn vì tụi buôn lậu này, chúng sống ngoài vòng luật pháp như thế! Anh nhất định đi tới cùng, bảo vệ chính nghĩa!

     Tôi vuốt theo:

     - … Vâng, anh nói phải, em cũng sẽ làm như anh!

     - Cho dù không có anh, em cũng phải là một công dân tốt! Không nên che đậy hành vi xấu của họ! … Chỉ là một chức thông dịch thôi, cũng phải thông dịch cho đúng sự thật, không nói gian thêm nhưng sẽ không chạy tội dùm họ!

     - Em chỉ sợ người bản xứ lầm tưởng quân ác ôn đó là cùng dân tộc với mình, vì cũng là da vàng… lại bị lên báo chí ầm ỹ!

     - Thế gian có người này người nọ mà em, có dân nào tốt hết 100% đâu! Mình làm thông dịch cho tòa án, chính phủ … phải làm với sự công bằng không thiên vị mới được!

     - Nhưng em ngán mấy trò trả thù quá! Kỳ trước cách đây 2, 3 năm, anh không nhớ là khi mở cửa phòng làm việc ra, mình đã thấy một con mèo chết tứ mã phanh thây, quăng trước cửa đó sao?! Đó chính là lời cảnh cáo của chúng nó là gì! Lần đó em sợ đến bệnh, phải vào nhà thương nằm một tuần lễ…

     - Chúng nó chỉ muốn hù dọa em để làm anh chùn bước đó thôi! …Hưm… anh vẫn không để chúng thoát khỏi lưới của luật pháp!

     - Bọn côn đồ này đã yên được 1, 2 năm lại hành động trở lại dưới dạng ma mãnh khác, “vỏ quít dày có móng tay nhọn” mà!! Cứ tưởng không ai biết gì!!... Anh rành tiếng Quan-Thoại hơn em chắc hiểu từng chi tiết, bọn nó chắc lần này không thoát khỏi anh rồi!

     - Nó nói thứ tiếng gì anh cũng hiểu cả, em đừng lo!! Em không nhớ anh của em rành rẽ 5 thứ tiếng đó sao, trong đó Quan-Thoại là tiếng anh nói làu như tiếng mẹ đẻ!

     - Vâng! Nhưng anh cũng cẩn thận nhe!

     Ba tên đầu não băng đảng ngồi phía bên trái của chúng tôi trước tòa, nghe nói còn những tên thủ hạ “trong bóng tối” của chúng đã thoát thân.

     Những khuôn mặt đằng đằng sát khí, trông thật dễ sợ, có một tên đầu trọc với một chiếc sẹo dài băng ngang từ sau ót lên đến đỉnh đầu, làm tôi rùng mình nghĩ đến những chuyến làm ăn hải hồ của chúng nó! Một tên khác với cặp mắt hí lúc nào cũng nhìn chằm chặp xuống đất, tôi không biết khuôn mặt hắn ra sao, nhưng nước da sậm màu nắng, hai hàng lông mày dài đậm, lẽ ra là một người đàn ông điển trai lắm, nhưng sao lại chọn cho mình con đường này; tên còn lại khuôn mặt chữ điền, một vết sẹo dài bên má làm người đối diện khiếp sợ khi đụng phải ánh mắt dữ tợn của hắn; cả ba tay bị còng, ngồi yên bên cạnh luật sư cùng dân tộc của họ!

     Mấy năm trời theo dõi, giám sát mới bắt được vài tên đầu đảng trong nhóm này. “Bứt dây động rừng,” tôi thấy rùng mình khi nghĩ đến những tên còn lại chắc chắn sẽ không ngồi yên! Nhưng cảnh sát cũng đã có chiến lược riêng của họ.

     Tôi nghe luật sư bên bị cáo biện hộ cho họ, anh Thịnh dịch lại ngọn nguồn, rất đúng, không thiên vị, tiếng anh rõng rạc đang vạch rõ tội họ với quan tòa bản xứ! Anh nói thao thao bất tuyệt, làm như chính bản thân anh là nạn nhân bị sát hại. Tôi biết anh cảm thấy quá bất mãn với thú tính buôn người của bọn chúng; còn tôi thì 10 ngón tay liên tục không rời khỏi phím máy, gõ liên hồi, ghi lại cho kịp lời nói của anh.  

     Luật sư của bị cáo không còn lời nào để minh bạch hành vi của họ nữa! Sau vài giờ đồng hồ họp, cả bồi thẩm đoàn, ai cũng nổi da gà khi nghe chúng bị kết án!

     Tôi lặng người khi biết một trong ba người bị tù vĩnh viễn biệt xứ vì là thủ phạm chính, quá nhiều tội ác dã man, còn hai người còn lại bị 30 năm tù ngoài côn đảo …

     Tòa đã kéo dài bốn ngày trời, không khí nặng nề, làm tôi nhức đầu và khi ngủ thì mộng mị. Trong bốn ngày ấy chúng tôi không được ra ngoài cũng không được tiếp xúc với người thân dưới bất kỳ hình thức nào để bảo vệ sự cơ mật và an toàn cho phiên tòa, bồi thẩm đoàn và tất cả mọi người tham dự!

     Đến ngày thứ năm, chúng tôi mệt nhoài bước ra khỏi phạm vi của tòa án, tôi chỉ muốn về nhà đánh ngay một giấc vì quá mệt và buồn nôn!

     Anh Thịnh cùng tôi về phòng trọ, chuẩn bị valise để trở về nhà, vì mỗi lần sau một phiên án dài như thế chúng tôi có 2 ngày nghỉ xả hơi, nên chúng tôi muốn về nhà ở ngoại ô Québec.

     Trên xe anh Thịnh và tôi không ai nói với ai lời nào cả, tôi thì mệt và buồn ngủ, những tên tử tội cứ mãi ám ảnh trong đầu, lại thêm trí tưởng tượng phong phú, nên cả đêm vừa qua đã không chợp mắt được!

     Bỗng một chiếc xe tải phóng nhanh qua mặt chúng tôi, chờn vờn trước đầu mũi xe và cuối cùng thắng gấp lại, chúng tôi tỉnh hẳn ngủ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra! Anh Thịnh cũng may là thắng kịp, nếu không thì đã đâm đầu vào đít xe tải, và mất mạng như chơi, thật may!

     Nhìn vào kiếng chiếu hậu của xe tải ngay trước mũi xe, chúng tôi thấy 3 tên ngồi băng trước cười chế nhạo, và chúng đưa 3 ngón tay lên giả làm khẩu súng, bắn pang một phát trong kiếng khi thấy chúng tôi đang nhìn họ, rồi đưa khẩu súng giả bằng 3 ngón tay ấy lên miệng thổi phù, cười ngạo nghễ, phóng xe bỏ đi!

     Anh Thịnh và tôi nhìn nhau, trong ánh mắt anh, tôi đọc được và hiểu “chính là bọn chúng đến hăm dọa anh em mình đây!”

     Tôi lo lắng nhìn anh:

     - Em đã biết trước chuyện này rồi mà! … Anh vẫn không tin!

     - Anh tin chứ! Nhưng không thể vì thế mà mình bóp méo sự thật!

     - … Vậy anh tính sao?

     - Phải đương đầu thôi! Mà anh nghĩ chúng chỉ dọa mình, còn pháp luật chứ có phải rừng đâu!!

     - Nhưng… em chỉ sợ mình là người bị trừng phạt một cách trực tiếp, chúng nó có bị tù hay gì đi nữa … mình cũng đã bị mất mát tổn thương tâm hồn rồi!

     Anh không trả lời tôi, khuôn mặt ưu tư. Một lúc sau giọng anh trầm xuống:

     - Em nhớ cẩn thận nhé, ở mọi nơi, và trong mọi hành động!

*

     Khu nhà chị Lan Khanh hiện ra mờ mờ sau dãy núi phủ đầy hơi sương, tôi sung sướng như trút đi một gánh nặng, tất cả công việc, lo lắng không vui bỏ lại phía sau, trước mắt chúng tôi sẽ gặp lại gia đình thân yêu.

     Hình ảnh chị Lan Khanh cười thật tươi, chiếc miệng có duyên với chiếc răng khểnh của chị, cặp mắt đầy hy vọng của cô dâu sắp lên xe hoa, hạnh phúc vô ngàn! Sẽ ôm lấy từng người chúng tôi, sẽ khệ nệ giúp chúng tôi khiêng valise vào nhà và huyên thuyên hỏi đủ thứ. Tôi biết chị thế nào cũng chuẩn bị cho chúng tôi mỗi người một ly nước chanh muối có một không hai, chanh muối của chị làm rất vừa vặn, không mặn quá và quả chanh không mềm bở bục ra trong nước.

     Tôi thèm được nếm lại mùi vị mằn mặn chua chua ngọt ngọt ấy quá! Chị như bà mẹ thứ hai của tôi từ khi xa quê hương, lúc nào cũng lo toan cho tôi mọi chuyện…

     Tôi hạnh phúc miên man mỉm cười, anh rể quay qua nhìn tôi chọc:

     - Sao bỗng nhiên thấy em vui quá vậy, cô bé?... Hết lo sợ vu vơ rồi sao?

     - Em đang nghĩ đến khuôn mặt và nụ cười của chị Lan Khanh, bỗng thấy vui …hết cả mệt!

     - Hai chị em có khác, nghĩ về nhau là thấy hạnh phúc ngay!... Sau này hai chị em đừng có hùa nhau ăn hiếp anh rể nghe chưa, chắc anh sẽ bị thua là cái chắc!

     - Cái gì mà anh rể lại nói hai chị em ăn hiếp anh chứ! Chỉ sợ là cả hai chị em có cãi cách mấy cũng bị thua một mình anh !! Hahaha

     Anh nhoài người sang tôi, ký nhẹ lên đầu tôi:

     - Dám nói xấu anh đi!

     - Có sao em nói vậy, làm gì anh tự bào chữa ghê thế!

     Chúng tôi hồn nhiên cùng cười vang, tất cả mệt mỏi như tan biến mất.

     Cuối cùng, xe ngừng lại trước nhà, những khóm hoa đã được cột lại cẩn thận chuẩn bị cho mùa đông tuyết, những nhánh cây khẳng khiu chơ vơ in đậm một màu đen giữa bầu trời xanh mờ khói sương, bên dưới một thảm vàng lá thu rơi rụng. Căn nhà xinh xắn ấm cúng đã được sửa sang khang trang để tiếp đón đôi tân uyên ương đây!

     Khung cảnh sao thật yên lặng và chìm đắm như còn trong giấc ngủ trưa… Chúng tôi kéo đồ vào nhà, vẫn không nghe tiếng chị Lan Khanh tíu tít như mọi khi, tôi la to gọi tên chị:

     - Chị Lan Khanh ơi, em và anh rể về rồi đây!

     Anh rể tiếp theo:

     - Bà xã yêu ơi! Lan Khanh…

     - Chị … Lan Khanh!

     Tôi nhặt một chiếc giày cưới bằng satin trắng phau rơi trên sàn nhà ngay cửa ra vào… rồi tiếp theo chiếc khăn voile dài đội đầu cô dâu móc vướng ở trên cầu thang lên phòng ngủ…

     Tôi quay lại nhìn anh rể, lo lắng, nước mắt đang chực khóe mắt, có điều gì không ổn xảy ra phải không anh??

     Anh Thịnh ba chân bốn cẳng chạy ngay lên phòng ngủ bên trên lầu. Tôi lúp xúp chạy theo sau, chỉ có vài bậc tam cấp thôi, nhưng sao hai đầu gối muốn quỵ !!

     Tôi nghe tiếng anh hét thất thanh tưởng như cả quả núi sắp vỡ tung!

     Em … tại sao! …

     Chị Lan Khanh nằm sõng soài giữa vũng máu đỏ ối, trên mình còn mặc chiếc áo cưới mới lấy về đang thử trước gương.

     Viên đạn trúng ngay tim bên trái của chị, cặp mắt chị còn đang mở to vì ngạc nhiên. Anh Thịnh quỵ xụp xuống bên chị, vuốt mắt cho chị nhắm lại, chị chỉ mới ra đi đây thôi, vì thân mình còn ấm!

     Tất cả như một tích tắc, một giây, não chúng tôi như tê cứng, ngừng hoạt động, cả trái tim như lên cơn sốt, rồi… nước mắt và tứ chi như rã rời, rời rạc trong lặng lẽ… đau buốt…

*

     Sau cái chết bất kỳ tử của chị Lan Khanh, căn nhà được bán đi, anh Thịnh không còn nụ cười như xưa nữa, mắt anh lúc nào cũng ươn ướt, xa vời.

Anh đã từ chức làm thông dịch viên và về làm giảng viên cho những trường tư thục. Anh trốn tất cả mọi người, anh âm thầm lặng lẽ đi đi về về, từ chối tiếp bất kỳ ai… kể cả tôi!

     Bốn mươi chín ngày của chị Lan Khanh, tôi ra mộ thăm chị một mình, vì tôi không thể nào liên lạc được với anh Thịnh.

     Trời âm u sương mù, làm lòng tôi thêm lạnh lẽo bi ai, ngoài nghĩa trang vắng lặng, chỉ mình tôi. Tôi đặt nhẹ bó hoa trước thềm bia, ngắm nhìn và nói chuyện với chị bằng mắt… Bỗng một tên thanh niên xuất hiện, vờn qua vờn lại sau lưng tôi, chưa kịp nhận ra hắn là ai, hắn đã xấn lại tôi, rút trong người ra một con dao găm.

Tôi hoảng sợ, hét lên và bỏ chạy, hắn đuổi theo, chạy được một quãng khá xa, trong khu nghĩa địa trống vắng không bóng người; miệng la cầu cứu không ngừng, vẫn không có ai cả, cho đến khi tôi đuối sức, té nhào xuống đất, hắn đã nhảy xổ lên người tôi như một con hổ đói. Lúc ấy tôi biết không thể nào thoát thân được nữa, không còn sức để chống lại với sức mạnh vô thường của tên vô lại, tôi đành nhắm mắt chịu trận, trong đầu thầm khấn chị Lan Khanh hãy cứu tôi!

     Trong phút tưởng như vô vọng ấy, tôi nghe một tiếng giày đá rất nhanh và mạnh, con dao rớt khỏi tay tên cướp và bắn ra xa; đang trong lúc nửa mơ nửa tỉnh vì mệt và khiếp sợ, tôi nghe tiếng nói của ân nhân:

     - Hãy ngừng tay ngay! Không được…

     Khi mở mắt ra, tôi chỉ thấy được phần sau lưng của chiếc bóng cao lớn của người ân nhân muốn dấu mặt vụt biến mất.

     Chiếc ví của tôi đã bị lục tung ở một quãng cách đó không xa, tôi xem lại, không thấy mất gì cả, tất cả vẫn còn nguyên!

*

     Cuộc đời là một chuỗi vô thường, anh Thịnh đã làm việc rất hăng say, đóng góp công sức cho xã hội, tòa án rất nhiều, bây giờ trở thành lầm lì ít nói, thêm đôi kiếng cận, nhìn anh từ xa tôi cứ tưởng một người đàn ông ở tuổi trên 60, làm tôi thật xót xa.

     Thoáng đó, đã sáu tháng chàng và tôi đã không cùng làm một sở, không cùng một lối đi vào phòng trọ mỗi chiều.

     Anh đang dọn vườn ở phía trước nhà, tôi đậu xe bên vệ đường, mở cửa bước xuống, vui mừng gọi lớn vì đã lâu chưa thăm anh:

     - Anh rể! Em đến rồi đây!

     Anh nhìn tôi, ánh mắt vô hồn, ngọn lửa hận thù vẫn chưa nguôi:

     - … Anh rể ??! Tại sao còn… “anh rể”?

     Tôi bịt miệng, chữa lại:

     - Em xin lỗi đã gọi quen miệng, anh … khỏe không? Lâu quá không gặp anh, phone anh cũng chẳng nhấc, nên em đành lội xuống đây thăm anh đó!

     Anh nhìn tôi từ đầu tới chân, rồi lại từ chân lên đầu:

     - Em vẫn khỏe chứ? Anh rất vui gặp lại em! … Nhiều lúc ngồi một mình rất nhớ đến những kỷ niệm của hai anh em mình! Thế mà…

     - Từ ngày không có anh làm chung, em cảm thấy cuộc đời mất đi thi vị, việc làm không còn cái duyên của nó nữa! … Em nói thật, công việc phải yêu mới làm được, làm với người mình thích mới trôi chảy. Từ ngày anh từ chức, em làm như cái máy, không còn chút vui thú nữa, mới biết rằng… anh rất quan trọng trong em!

     Ánh mắt anh sâu đắm, quan sát tôi:

     - Anh không còn muốn gieo thêm một tia hy vọng nào cho ai nữa, vì anh đã cảm nhận được sự đau lòng khi xa một người thân, phải nói là tất cả rất vô vị! Cuộc sống của người còn lại không còn ý nghĩa nữa! Mỗi lần nghĩ đến cảnh Lan Khanh với chiếc áo cưới trắng tinh nằm sõng soài giữa đống máu còn nóng hổi, cặp mắt chưa nhắm lại được… anh không còn chút nghị lực nào để đi tiếp chặng đường cuối. Anh có lỗi trong cái chết của Lan Khanh !!

     Lần đầu tiên sau cái chết của chị Lan Khanh, Thịnh mới tâm sự điều ấy với tôi, chàng gục mặt đau khổ trong tiếng nấc nghẹn ngào, thế mà chàng đã phải ôm cái uất ức này trong suốt mấy tháng qua, không thổ lộ với ai.

     Tôi đau lòng không kém, vòng tay ôm lấy đôi vai chàng:

     - Không phải lỗi của anh đâu! Chính là của bọn chúng! Họ đã quá dã man, không tha một ai đã đụng đến bè đảng họ… Em nghĩ họ đang muốn trả thù và cũng muốn cho mình một bài học nhớ đời!

     Chàng nhấc khuôn mặt đầy âu lo lên nhìn tôi:

     - Em không bị bọn chúng làm gì chứ?

     Tôi không muốn kể chuyện hôm nọ bị một tên lạ mặt đuổi theo, muốn giết tôi cho chàng nghe, sợ chàng lại lo lắng, tôi đành giả vờ:

     - Em bây giờ can cường lắm, chả có ai dám đụng đến em đâu!

     - Những gì mình không ngờ tới … sẽ xảy ra, em cẩn thận nhé!

     Nỗi thương cảm, với bao kỷ niệm ăn sâu trong tiềm thức đi làm cùng nhau, ở cùng dãy phòng, từ khi ra trường đến nay, tôi cảm thấy gần gũi và cần sự có mặt của chàng hơn bao giờ hết; tình cảm của tôi hình như đã không còn gởi ở nơi người mất tích 20 năm dĩ vãng kia nữa, mà đã đặt cả vào người đối diện tôi, người đang cùng tôi trải qua bao thương đau mất mát của cuộc đời. Nước mắt bỗng dâng ngập mi lúc nào không hay, nhỏ giọt xuống bàn tay chàng đang nắm lấy tay tôi.

     Thịnh lau nhẹ những giọt nước mắt trên má cho tôi, kéo tôi vào ngực anh:

     - Tiffany! Anh không bao giờ muốn em phải bị gì đâu!! Không muốn em sẽ là nạn nhân thứ hai của chúng để trả thù anh!

     Chàng ôm chặt lấy tôi, siết vào ngực:

     - Em còn trẻ lắm, tương lai còn rất dài, đừng vì anh, đừng tội nghiệp anh! Hãy sống cho tương lai của em…

     Bất chợt, chàng đẩy tôi ra khỏi bờ ngực rộng ấm áp:

     - Hãy về đi! Hãy đi xa anh đi, anh không muốn lại phải nhìn thấy thêm một nạn nhân nữa … Tránh anh ra đi… Một mình, anh mới có thể xoay sở được!

     Chàng quay người lại, chạy vội vào nhà, đóng chặt cửa, cài then lại giữa sự chưng hửng của tôi!

     Tôi quay tứ hướng nhìn xem có vẻ gì nghi ngờ hay bị theo dõi không, nhưng tôi không thấy gì khả nghi cả, chỉ thấy vài chiếc xe chạy qua trên con đường vắng vẻ ấy mà thôi. Lòng nghĩ chàng còn đang vương vấn hình ảnh đau lòng của chị Lan Khanh; tôi tôn trọng tình cảm ấy và đứng dậy lên xe rồ máy ra về…

*

     Trời đã chạng vạng tối, trên đường về, nghĩ đến Thịnh, tôi không hiểu sao thái độ anh lạ kỳ như vậy? Chàng như vừa sợ hãi, vừa trốn tránh lại như vừa cầu xin tôi. Ánh mắt anh thật lạ lúc ấy! Chả lẽ anh …bị “ai” uy hiếp? Nếu vậy thì tôi càng phải ở bên cạnh để giúp anh chứ! Anh chả còn người thân nào bên đây nữa! Lỡ chàng bị gì, tôi sẽ vô cùng ăn năn!

Nghĩ vậy, tôi quay đầu xe lại nhà chàng.

     Vừa trờ tới, tôi hết hồn thấy cánh cửa chính đã bị bật mở bung, nhìn vào trong Thịnh bị trói quặt ở một góc nhà, miệng bị nhét giẻ, đầu nghoẻo sang một bên bất tỉnh, những giọt máu trên đầu đang nhỏ dài xuống theo thái dương.

     Hốt hoảng, tôi nhào vội vào cứu chàng, bất kể hiểm nguy.

Chưa kịp tới nơi, tôi đã bị một bàn tay cứng như thép nắm lấy cổ tay tôi ngăn lại, tiếng nói ồm ồm vang lên:

     - Tao biết ngay mà! Thế nào mày cũng quay lại, lần này không thoát khỏi chúng tao đâu!

     Tôi dùng hết sức bình sinh, vùng tay ra khỏi bàn tay gọng kềm của hắn. Vô vọng, hét lớn lên:

     - Bỏ tay tôi ra! Luật pháp sẽ trừng trị các người….

     Chưa nói dứt câu, tôi đã bị hắn bóp vào xương quai hàm, khuôn mặt hắn kề sát vào mặt tôi, tiếng nói rít giữa hai hàm răng:

     - Lần này mày sẽ không được may mắn nữa rồi!!

     Hắn quặt hai tay tôi ra sau lưng, bế xốc tôi vào bên trong nhà như một tên khổng lồ bế đứa con nít, mặc cho tôi la hét giãy giụa, cầu cứu, đến mệt nhoài; hắn nhét giẻ vào miệng tôi bằng chiếc áo xé toạc của ống tay áo tôi. Ném tôi lên chiếc nệm giữa căn phòng trống như ném một hình nộm vô tri vô giác. Khi cảm thấy cả một khối thịt của hắn đè lên trên người tôi với con dao sáng choang, tôi biết mình đã đến lúc từ giã cuộc đời ngắn ngủi này, trong lòng chỉ tiếc một điều chưa thực hiện được là chưa tìm ra Khiếu!

     Hai hàng nước mắt ứa ra chảy dọc dài theo khóe mắt, cặp mắt van lơn của tôi cũng không làm tên cướp động lòng trắc ẩn, hắn muốn giết tôi để trả thù cho đồng bọn!

     Tôi nhắm mắt lại, những hình ảnh thân yêu của gia đình hiện về: bố, mẹ, anh Khiếu! Tôi chưa hề gặp lại gia đình thân yêu đã gần năm năm nay từ khi làm công việc xa nhà và đầy bất trắc này!

     Hắn cười lên sảng khoái như đã bắt được chiến lợi phẩm, đưa tay lên vuốt cho cặp mắt tôi nhắm lại… khuôn mặt của hắn đang rất gần khuôn mặt tôi!...

     Sự vô vọng đang lan tỏa trong trí óc tôi.

Trước cái chết một giây, bỗng nhiên cảm giác thấy người mình nhẹ tênh, sức nặng của tên đồ tể lúc nãy không còn nữa! Tay tôi được cởi trói, có người đỡ tôi dậy, cho tôi dựa vào bờ tường. Chưa hoàn hồn, tôi gắng mở mắt để cám ơn người đã cứu mình, chỉ thấy được cái bóng cao lớn, với chiếc áo da đen sau lưng anh ta vụt qua.

Vì mệt và đuối sức, tôi đã xỉu sau khi được cứu thoát khỏi sự nguy hiểm!

*

     Sau một tuần hồi sức từ nhà thương, hôm nay tôi ra viện, anh Thịnh đến đón tôi với một lẵng hoa hồng tuyệt đẹp, và một con gấu bông. Anh mừng rỡ ôm tôi vào lòng, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán tôi:

     - Tất cả đã qua rồi! Cơn ác mộng sẽ không còn nữa!

     - Em cứ tưởng mình không còn gặp nhau được!

     Tôi chảy nước mắt, cảm động ngước nhìn anh:

     - Em cũng không ngờ mình có thể thoát chết trong gang tấc! Còn anh có sao không? Em không ngờ được còn gặp lại người thân!!... Người ân nhân ấy là ai, anh có biết không? Em rất muốn đền ơn họ!

     Anh giúp tôi vừa thu dọn phòng, vừa kể:

     - Cả tuần nay báo chí rất xôn xao, em biết chuyện gì không?

     - Em nằm cả tuần nay trong bệnh viện, không ai kể cho em nghe gì hết!

     - Anh cũng mới xuất viện trước em được một ngày mà thôi, nhưng vừa ra anh đã được cảnh sát gặp và cho biết sự việc…

     Anh nhìn tôi nói tiếp:

     - Chính người ân nhân cứu em đã chỉ điểm, khai báo cho cảnh sát tất cả chỗ ở, ngõ ngách, âm mưu đen tối của bọn buôn lậu giết người. Cảnh sát đã bắt được trọn băng đảng của chúng và chờ ngày ra tòa!

     - Sao lạ vậy! Người ân nhân ấy làm sao biết được đảng cướp mà khai cho cảnh sát chứ?? … Kỳ lạ là mỗi lần em gặp nạn đều được người ấy cứu! … Em còn nhớ lần trước trong nghĩa trang, cũng chính người ấy đã cứu em! Nhìn từ phía sau lưng em nhận ra là chính người đàn ông ấy!

     Chàng mở túi lấy lá thư trao cho tôi:

     - Cảnh sát nhờ anh trao lại cho em bức thư này khi em khỏe lại!

     - … Anh … đã đọc chưa??

     Chàng ôm lấy đôi vai tôi:

     - Trong lúc nằm nhà thương, anh đã suy nghĩ rất nhiều. Anh thật có lỗi với em, vì quá thất vọng và đau thương mất người thân, anh đã bỏ mặc em một mình! Không cho em một chỗ dựa xứng đáng! Anh thật có lỗi, cho anh xin lỗi em nhé! Từ giờ trở đi, anh sẽ mãi không rời em! … Anh tin rằng sẽ không còn gì nguy hiểm nữa! Em hãy yên tâm mở ra đọc đi, anh ở bên cạnh em đây!

     Tôi hồi hộp mở lá thư, trong đầu bao nhiêu câu hỏi, tại sao người ân nhân ấy lại cứ giấu mặt, tại sao lại biết rõ bọn cướp ấy như thế, và tại sao lại không dám đến gặp tôi!

     “… Cuộc đời tôi không sung sướng hạnh phúc như bao người khác! Tôi trách ông Trời đã cho tôi gặp em, để rồi xa em mấy chục năm, và gặp lại em trong một hoàn cảnh thật trái ngược!

     Em là quan tòa, còn tôi là tên đạo tặc!

     Tôi không muốn làm đạo tặc nhưng thời thế bắt buộc khi tôi đi vượt biên, bọn chúng cướp hết của tôi, vì không còn gì để cướp, người mẹ nghèo của tôi đã bị chúng cướp đi mạng sống, và muốn trả thù sự tàn nhẫn của cuộc đời, tôi đã trở thành tên cướp bất đắc dĩ!

     Dần dần tôi bị những “đồng nghiệp” đẩy tôi vào chân tường, không còn sự chọn lựa nào khác, tôi phải đi làm những chuyến buôn lậu, rồi đến buôn người.

     Ban đầu tôi còn cảm thấy mình thật ghê tởm đến muốn tự tử, nhưng với tháng ngày, tôi đã trở thành cái máy mất đi tính người, quen mùi máu, chỉ biết sống và sát sinh!

     Cho đến … một ngày tôi gặp lại em trong nghĩa trang, tôi đã không biết cô gái bị thằng Sáu sắp giết chính là em! Thằng Sáu lo vụ thanh toán em, còn tôi thì cướp đồ nữ trang tiển bạc trong ví của em, khi đổ tung những đồ trong ví trên mặt đất khô cằn thì trong ấy rơi ra chiếc khăn mouchoir màu xanh lá mạ! Nó đã đánh thức ký ức tôi!

     Thật tình tôi đã không còn nhớ những gì của dĩ vãng nữa, nhưng khi nhìn thấy chiếc khăn với hai chữ K& T lồng vào nhau, cả một kỷ niệm thật đẹp giữa em và tôi hiện về; tôi như bị điện giật! Biết người con gái đang nằm dưới mũi dao kia là em. Là Bích Tiên ngày xưa của tôi! Tôi đã bấp chấp sự trừng phạt khắc khe của anh Hai mà xả thân cứu em lúc đó!

     Kể từ hôm ấy, cuộc đời tôi như có một bước chuyển, tôi biết mình đang sống cùng một thế giới có em, hình bóng em đã theo tôi ngày đêm, tôi biết rằng không thể nào quên đi sự tồn tại của em, tôi cứ phải dõi trông theo em như những ngày xưa chúng ta bên nhau!

Càng nhìn về em, tôi thật sự ghê tởm, xấu hổ chính tôi, làm sao có thể bước gần đến em, chỉ có thể ngắm em, chiêm ngưỡng em từ xa!

     Tôi thật sự vô cùng đau khổ, bị dằn vặt giữa cái thiện và cái ác, giữa lương tâm và bản năng!

     Em, thay mặt cho chính nghĩa, cho quan tòa.

     Tôi, là một chính cướp, là kẻ tội đồ.

     Em là thiên thần, còn tôi ác quỷ!

     Làm sao tôi dám nhận lại em!?

     Và cho đến một hôm, điều tôi không muốn đã phải xảy ra. Chúng tôi được lệnh “làm thịt” em và anh Thịnh!  

     Tôi không còn cách nào khác, đã bán đứng họ, đứng về phía em! Bảo vệ chính nghĩa của em đang theo, tôi đã không nỡ nhìn thấy em bị chúng nó hành hạ, không nỡ nhìn thấy em bị chết mà không cứu!

     Không còn cách nào khác, tôi đã khai hết với cảnh sát…. Và tự sát!

     Tôi biết nếu có sống cũng không thể gặp lại em! …

     Khi em nhận bức thư này của tôi thì xin em hãy đến nơi tôi an nghỉ, trả lại cho tôi chiếc khăn mà tôi đã tặng em cách đây 20 năm…

     Em xứng đáng được hưởng hạnh phúc thật đẹp, hãy quên tôi đi và quên cả cái quá khứ mà lẽ ra chúng ta không nên có!!

     Khiếu.”

     Bức thư phũ phàng tuột khỏi tay tôi, những dòng lệ thương tiếc người quá cố tuôn trào, tôi gục đầu vào ngực Thịnh. Cuộc đời thật trớ trêu và sóng gió cho Khiếu quá! Không ngờ từ lúc chúng tôi xa nhau, cuộc đời chàng đã bị đẩy đến những cái ải khó thoát! Bây giờ chàng đã ra người thiên cổ!

     Thịnh muốn đi cùng với tôi đến nghĩa trang, nhưng tôi đã năn nỉ để tôi đi một mình…

*

     Trời chiều, mùa thu gió nhẹ, những chiếc lá vàng rụng xào xạc dưới chân.

Ngước nhìn lên trên cây, có bao giờ lá còn xanh mà rơi rụng? Chỉ trừ phi con người bức nó lìa khỏi cành cây!

     Chỉ một mình tôi giữa nghĩa trang lạnh vắng! Tấm hình của Khiếu ngày xưa với đôi mắt thật tinh anh, nụ cười rạng rỡ, mái tóc bồng bềnh màu nắng vàng hoe đang nhìn tôi mỉm cười. Tôi trải chiếc khăn mouchoir kỷ niệm xuống trước mộ, đặt lên đó một chậu hồng thật tươi, mấy viên kẹo ô mai, một mâm cơm thịnh soạn. Tôi muốn mời chàng về cùng tôi dự một bữa cơm cuối, chàng đã đổi mạng cho tôi sống trong nhung lụa mượt mà, còn cứu tôi đến hai lần thoát chết, tôi thật may mắn quen biết anh, có anh trong một chặng đường của tuổi thơ! Nhưng đã không đủ duyên may đi hết quãng đời còn lại!

     Con người không đủ quyền lực biến hóa những điều mình muốn làm, cũng không cho lại sự sống hay cái chết cho một ai.

     Mà chỉ có thể yêu thương, che chở hay hy sinh cho người mình yêu mà thôi! Tôi hiểu được cái chết của chàng có ý nghĩa như thế nào, chàng đã cả đời mắc nợ tôi, hy sinh cho tôi đến phút cuối cùng!!!

     Tôi cùng ngồi với chàng từ buổi trưa đến chiều, nắng đã tắt nhưng sao xung quanh đây vẫn thật ấm áp, cảm giác được che chở, bao bọc, như ánh nắng vẫn còn hiện hữu…

     Chàng đã thắp nắng cho đêm ấm lại….

    

Sỏi Ngọc

Montreal, Déc. 17.